Đã lâu rồi không gặp lại anh, cảm giác của em không có gì goi là xáo trộn, không có gì gọi là xốn xang, vì em đã khác nhiều rồi.
Em biết chúng ta đã bỏ lỡ quá khứ, nhưng điều đó không có nghĩa hiện tại sẽ có hi vọng bởi thực tế chúng ta chưa từng hiểu nhau, chưa từng cố tìm hiểu, tất cả đều không rõ ràng.
EM chưa bao giờ biết đc con người thực của anh, nhưng em lại k che giấu bản thể của mình, em "xấu xa", em đanh đá, em bao đồng em dở hơi. Còn anh, anh chẳng có chút gì trog mắt em cả.
Điều đó chẳng phải là tức cười lắm sao?
Em đòi hỏi gì nhỉ
EM đòi hỏi một sự cảm thông, một sự chia sẻ... em không thiếu người quen cho vui, chơi để đú, em qua thời fun fun fun rồi, nhưng em cũng chẳng nghĩ đến những chuyện xa xôi của đời người.
Em chỉ cần lúc này thôi, một chút thôi một sự ấm áp từ tận đáy lòng, dù chỉ trong giây phút
cuối cùng
cơn gió xuân
dù có tươi mới, cũng chẳng đủ xua đi cái lạnh
nơi này